PV: Thưa Thiếu úy Trương Hồng Hạnh, đồng chí có thể chia sẻ về những khó khăn, vất vả của chiến sĩ PCCC?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Lực lượng Cảnh sát PCCC lúc nào cũng phải trực sẵn sàng chiến đấu tại đơn vị 24/24, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào và vào bất kỳ lúc nào, phải đảm bảo quân số, ra quân nhanh chóng, xuất xe trong vòng 1 phút từ khi nhận lệnh, đến nơi xảy ra hỏa hoạn nhanh nhất có thể.
PV: Cảnh sát PCCC thường phải đối mặt với những mối nguy hiểm nào, thưa đồng chí?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Những người cầm lăng ngoài việc xông pha vào các đám cháy cũng là những chiến sĩ trực tiếp tham gia cứu nạn cứu hộ khi có tai nạn xảy ra. Công tác chữa cháy cũng đòi hỏi chiến sĩ tham gia phải có kinh nghiệm vì mỗi vụ cháy đều có tính chất, mức độ nguy hiểm, địa điểm, điều kiện tác chiến rất khác nhau. Có những đám cháy lớn, cháy lan đòi hỏi lực lượng cảnh sát PCCC phải tính toán phương án chữa cháy thật nhanh, tác chiến phải chính xác, tuân thủ quân lệnh, lòng quả cảm để không chỉ đảm bảo an toàn cho bản thân mà còn cứu người và tài sản cho họ.
PV: Đồng chí chia sẻ về công tác phối, kết hợp với các đơn vị PCCC ở các địa bàn lân cận khi xảy ra cháy lớn?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Trước tiên cần phải thực hiện tốt phương châm “bốn tại chỗ” trong công tác PCCC, đó là: chỉ huy tại chỗ, lực lượng tại chỗ, phương tiện tại chỗ và vật tư, hậu cần tại chỗ. Nếu đám cháy lớn thì có thể nhờ chi viện của các địa phương lân cận, ví dụ như Quận 6 thì nhờ chi viện của các đơn vị lân cận như Quận 8, Huyện Bình Chánh, Quận Bình Tân, Quận 11. Ngoài ra còn có lực lượng đặc chủng của Cảnh sát PCCC TPHCM.
PV: Đến nay, điều kiện giao thông của TPHCM có gây trở ngại cho công tác PCCC?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Nếu xảy ra cháy trên địa bàn đơn vị lực lượng thì các chiến sĩ lái xe trong đơn vị sẽ tính toán lộ trình nào đến nơi xảy ra cháy nhanh nhất, đơn vị tiếp nhận tin báo cháy cũng cần phải nắm rõ địa chỉ và người báo tin để khi lực lượng chúng ta đến đó thì có người dân hoặc lực lượng địa phương tại nơi xảy ra cháy ra đón, do đó rất cần sự phối hợp giữa người báo tin và đơn vị chữa cháy để không đi nhầm đường hoặc vào đường bị tắt nghẽn hoặc nhà bị trùng số. Ngoài ra, khi nhận tin báo cháy vào những giờ cao điểm như 5 giờ chiều, 8 giờ sáng thì đường xá rất đông, gây rất nhiều khó khăn và cũng là vấn đề nan giải của lực lượng chữa cháy hiện nay. Do đó đòi hỏi các đơn vị, lực lượng trong đó có Cảnh sát giao thông, dân quân phải phối hợp nhau chặt chẽ để đưa ra phương án nhanh chóng nhất, tốt nhất.
PV: Trang thiết bị chữa cháy hiện được trang bị cho lực lượng như thế nào, thưa đồng chí?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Xuất phát từ các vụ cháy trên địa bàn TP, đặc biệt từ vụ cháy Trung tâm Thương mại quốc tế (ITC) năm 2002, lãnh đạo TP, lãnh đạo Cảnh sát PCCC TPHCM đã có nhiều đề xuất lên Cục, Bộ để nhập các phương tiện tiên tiến, hiện đại để phục vụ công tác PCCC tốt hơn. Hiện nay, chúng ta có phương tiện phá vỡ những khối bê tông của các nhà cao tầng, TP đã có xe chữa cháy sử dụng công nghệ 1-7 hiện đại nhất hiện nay, dập tắt đám cháy bằng dung dịch trong vòng 4-5 giây, có thể chữa cháy nhà cao tầng ở độ cao hơn 200m. Ngoài ra, chúng ta còn có xe thang chữa cháy có thể đưa lên tới độ cao 32m. Các chiến sĩ PCCC còn được trang bị các bộ áo A-mi-ăng chống bén lửa, nón bảo hộ chất lượng cao, bao tay chống cháy, đèn pin xuyên khói, ủng cách điện, bộ khí tài phòng độc,…
PV: Đồng chí có thể cho biết những nguyên nhân nào thường gây ra hỏa hoạn?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Nguyên nhân gây cháy, nổ hiện nay rất nhiều và đa dạng. Trong đó, chập điện là nguyên nhân phổ biến, việc sử dụng các thiết bị điện gia dụng một cách bất cẩn như quên tắt bàn ủi, nồi cơm điện, bếp điện… sau khi dùng và hệ thống điện thiếu bảo trì xuống cấp. Nguyên nhân thứ 2 là do việc thờ cúng trong nhà, hút thuốc. Nguyên nhân thứ 3 là do bị xì gas do quên khóa gas sau khi dùng hoặc do bình gas cũ không đảm bảo chất lượng làm cho khí gas bị thoát ra bên ngoài, chỉ cần một tia lửa điện nhỏ khi bật công tắc điện cũng đủ gây hỏa hoạn.
PV: Hơn 11 năm tham gia chữa cháy, đồng chí có những kỷ niệm đáng nhớ nào?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Tính đến nay tôi đã tham gia chữa cháy hơn 200 vụ, mỗi vụ cháy là một kỷ niệm, là một bài học, sau mỗi vụ cháy đã giúp tôi có thêm nhiều kinh nghiệm và tôi thấy mình dần lớn lên. Kỷ niệm tôi không thể quên là vụ hỏa hoạn nghiêm trọng tại Quận 12 năm 2008 làm chết 9 người, đây cũng là lần đầu tiên tôi chứng kiến vụ cháy có thiệt hại về người. Vụ cháy đã được dập tắt chỉ trong 15 phút nhưng thiệt hại về người là quá lớn.
PV: Đồng chí có tự hào khi là một chiến sĩ cảnh sát PCCC?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Từ một chiến sĩ còn non nớt mới vào ngành nay đã hơn 11 năm tham gia chữa cháy. Qua thời gian công tác tôi nhận ra đây đúng là ngành tôi yêu vì tôi có thể cứu người khác khỏi đám cháy, bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ. Gia đình tôi đều nhận thấy đây là một nghề nguy hiểm nhưng bằng nhiệt huyết và yêu nghề tôi đã quyết định gắn bó với nghề đến ngày hôm nay. Khi xảy ra cháy, người dân thì chạy ra, chúng tôi thì chạy vào, người dân đặt hết niềm tin vào các chiến sĩ PCCC. Khi cứu được những nạn nhân trong các vụ cháy thì người dân vỗ tay tán thưởng làm chúng tôi cảm thấy tự hào, hãnh diện và có thêm động lực gắn bó với một nghề thiêng liêng.
Có những vụ cháy kéo dài 1, 2 tiếng, có vụ 6, 7 tiếng, thậm chí có khi cả ngày cho nên đòi hỏi các chiến sĩ PCCC phải có sức khỏe tốt, bền bỉ. Sau khi những vụ cháy lớn như thế được dập tắt hầu như các chiến sĩ chữa cháy đều mệt lã người, nhưng với tình cảm, lòng tin yêu của người dân qua những lời thăm hỏi, động viên như: “Các cậu có mệt không?”, “Các cậu có khát nước không?”,… là một động lực rất lớn giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.
PV: Học tập Bác, đồng chí đã vận dụng những lời dạy của Bác vào công việc như thế nào?
Thiếu úy Trương Hồng Hạnh: Năm 1955, tại Quảng trường Ba Đình, trong một dịp đến thăm lực lượng PCCC Bác Hồ đã chúc: “Bác chúc các chú thất nghiệp”. Câu chúc vừa vui vẻ vừa sâu sắc của Bác đã trở thành kim chỉ nam cho lực lượng PCCC. Đó vừa là lời động viên vừa là giao nhiệm vụ vì chúng ta phải luôn luôn đề cao cảnh giác, phải phòng cháy trước chứ đừng để cháy rồi mới chữa. Qua đó chúng tôi nhận ra rằng cần phải tuyên truyền rộng rãi hơn nữa cho người dân, giúp mọi người nâng cao cảnh giác với “giặc lửa”.
PV: Xin cảm ơn đồng chí!